Khi HIV xâm nhập vào cơ thể, nó tìm cách xâm nhập vào các tế bào CD4, sử dụng các tế bào này để tự nhân bản và lan truyền virus khắp cơ thể. Quá trình này không chỉ làm suy yếu các tế bào CD4 mà còn làm giảm dần số lượng của chúng trong máu.
Khi số lượng tế bào CD4 giảm xuống mức quá thấp, hệ miễn dịch của cơ thể trở nên kém hiệu quả hơn trong việc chống lại các bệnh nhiễm trùng thông thường mà một người có hệ miễn dịch khỏe mạnh thường có thể chống lại dễ dàng.
Theo thời gian, nếu không được điều trị, sự suy giảm số lượng tế bào CD4 sẽ dẫn đến tình trạng suy giảm miễn dịch nghiêm trọng, và người nhiễm HIV sẽ dễ bị mắc các bệnh nhiễm trùng cơ hội - những bệnh nhiễm trùng mà bình thường không gây hại nghiêm trọng cho người khỏe mạnh, nhưng lại rất nguy hiểm đối với người có hệ miễn dịch bị tổn thương.
Đây cũng là lý do mà HIV, nếu không được kiểm soát và điều trị, có thể dẫn đến một giai đoạn được gọi là AIDS (Acquired Immunodeficiency Syndrome). AIDS là giai đoạn cuối cùng và nghiêm trọng nhất của quá trình nhiễm HIV, khi hệ miễn dịch của cơ thể bị tổn thương nghiêm trọng đến mức không còn khả năng tự bảo vệ trước các bệnh tật.
Người bệnh ở giai đoạn AIDS có thể mắc phải các bệnh nhiễm trùng nặng nề, như viêm phổi do vi khuẩn, nhiễm trùng nấm, và các loại ung thư liên quan đến HIV, như sarcoma Kaposi hay u lympho không Hodgkin.
Không chỉ vậy, các triệu chứng liên quan đến AIDS còn bao gồm sụt cân nghiêm trọng, sốt kéo dài, mệt mỏi mãn tính, và tiêu chảy không dứt. Nếu không được điều trị, AIDS sẽ nhanh chóng dẫn đến tử vong do hệ miễn dịch của cơ thể gần như bị phá hủy hoàn toàn.
Tuy nhiên, nhờ vào những tiến bộ trong y học, ngày nay có những loại thuốc kháng retrovirus (ARV) có thể giúp kiểm soát sự phát triển của HIV trong cơ thể, duy trì số lượng tế bào CD4 ở mức an toàn và ngăn ngừa HIV phát triển thành AIDS.
Với điều trị ARV liên tục, nhiều người nhiễm HIV có thể sống khỏe mạnh trong nhiều năm và không bao giờ phát triển thành AIDS. Điều quan trọng là chẩn đoán sớm và bắt đầu điều trị kịp thời, để giữ cho hệ miễn dịch của cơ thể luôn trong trạng thái tốt nhất và giảm thiểu các biến chứng nghiêm trọng liên quan đến HIV/AIDS.
HIV lây nhiễm chủ yếu qua quan hệ tình dục không bảo vệ, bao gồm quan hệ tình dục âm đạo, hậu môn, và miệng.
Khi quan hệ tình dục mà không sử dụng bao cao su hoặc các biện pháp bảo vệ khác, dịch tiết sinh dục (tinh dịch, dịch âm đạo, dịch tiết hậu môn) hoặc máu của người nhiễm HIV có thể tiếp xúc trực tiếp với niêm mạc hoặc da bị tổn thương của người không nhiễm, từ đó virus xâm nhập vào cơ thể.
Quan hệ tình dục âm đạo: Đây là con đường lây nhiễm phổ biến nhất. Trong quan hệ tình dục âm đạo, virus HIV có thể được truyền từ người nam sang người nữ hoặc ngược lại, thông qua tiếp xúc trực tiếp giữa niêm mạc âm đạo và tinh dịch hoặc máu nhiễm HIV.
Niêm mạc âm đạo, đặc biệt là trong trường hợp bị tổn thương hoặc viêm nhiễm, dễ dàng bị xâm nhập bởi virus. Quan hệ tình dục hậu môn: Nguy cơ lây nhiễm HIV qua đường hậu môn cao hơn so với quan hệ âm đạo do niêm mạc hậu môn mỏng hơn và dễ bị tổn thương hơn.
Khi niêm mạc này bị tổn thương, khả năng virus xâm nhập vào máu sẽ tăng lên, đặc biệt là nếu người thực hiện quan hệ không sử dụng bao cao su. Quan hệ tình dục miệng: Mặc dù nguy cơ lây nhiễm HIV qua quan hệ tình dục miệng thấp hơn, nhưng vẫn có thể xảy ra, đặc biệt nếu có vết thương, loét, hoặc viêm nhiễm trong miệng hoặc nướu.
Virus có thể xâm nhập qua các vết thương này và lây nhiễm sang người không nhiễm. HIV tồn tại với nồng độ cao trong dịch tiết sinh dục như tinh dịch, dịch âm đạo, và dịch tiết hậu môn. Khi các dịch này tiếp xúc với niêm mạc của người không nhiễm HIV, đặc biệt là qua âm đạo, hậu môn, hoặc miệng, virus có thể lây nhiễm.
Đặc biệt, quan hệ tình dục có sự tiếp xúc trực tiếp giữa các dịch tiết này và các vùng nhạy cảm của cơ thể, như niêm mạc âm đạo, hậu môn, hoặc miệng, sẽ tạo điều kiện thuận lợi cho HIV lây lan.
Niêm mạc là lớp màng mỏng lót bên trong các bộ phận của cơ thể như miệng, âm đạo, và hậu môn. Trong quá trình quan hệ tình dục, nếu có bất kỳ tổn thương hoặc vết xước nào trên niêm mạc, virus HIV có thể dễ dàng xâm nhập vào cơ thể qua các vết thương này.
Nguy cơ lây nhiễm tăng lên khi có sự tiếp xúc giữa máu hoặc dịch tiết sinh dục của người nhiễm HIV và niêm mạc bị tổn thương của người không nhiễm. Quan hệ tình dục với nhiều đối tác mà không sử dụng biện pháp bảo vệ sẽ làm tăng nguy cơ lây nhiễm HIV.
Mỗi lần quan hệ tình dục với một đối tác mới đều mang đến một nguy cơ mới nếu đối tác đó nhiễm HIV mà không biết hoặc không tiết lộ. Việc có nhiều đối tác tình dục cũng làm tăng khả năng tiếp xúc với HIV và các bệnh lây truyền qua đường tình dục khác, làm gia tăng nguy cơ lây nhiễm.
Mặc dù không thuộc nhóm lây truyền qua đường tình dục, nhưng đáng chú ý là HIV cũng có thể lây từ mẹ sang con trong quá trình mang thai, sinh nở, hoặc cho con bú. Do đó, việc kiểm tra và điều trị HIV cho phụ nữ mang thai là cực kỳ quan trọng để giảm nguy cơ lây truyền cho em bé.
Phòng tránh nhiễm HIV khi quan hệ tình dục là một phần rất quan trọng trong việc bảo vệ sức khỏe cá nhân cũng như ngăn chặn sự lây lan của virus trong cộng đồng.
HIV (Human Immunodeficiency Virus) là loại virus gây suy giảm miễn dịch ở người, khiến hệ thống miễn dịch bị suy yếu và dễ bị tổn thương trước các bệnh nhiễm trùng và ung thư. Virus này chủ yếu lây truyền qua đường máu, từ mẹ sang con, và đặc biệt là qua quan hệ tình dục không an toàn.
Để đảm bảo an toàn cho bản thân và đối tác, việc hiểu rõ và thực hiện các biện pháp phòng tránh lây nhiễm HIV trong quan hệ tình dục là điều cần thiết. Dưới đây là các biện pháp chi tiết, toàn diện để ngăn ngừa nguy cơ lây nhiễm HIV trong quá trình quan hệ tình dục.
Bao cao su là biện pháp phòng tránh HIV hiệu quả nhất trong quan hệ tình dục. Khi được sử dụng đúng cách, bao cao su có thể giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm HIV và các bệnh lây truyền qua đường tình dục khác như giang mai, lậu, và chlamydia.
Bao cao su cần phải vừa với kích cỡ của dương vật để đảm bảo không bị tuột hoặc rách trong quá trình quan hệ. Hiện nay, bao cao su thường được làm từ latex (cao su tự nhiên), polyurethane, hoặc polyisoprene. Nếu bạn hoặc đối tác dị ứng với latex, hãy sử dụng bao cao su làm từ polyurethane hoặc polyisoprene.
Trước khi sử dụng, hãy kiểm tra ngày hết hạn và chắc chắn rằng bao cao su không bị rách, thủng hoặc biến dạng. Khi mở bao cao su, hãy chắc chắn không làm rách nó bằng móng tay, răng, hoặc các vật sắc nhọn.
Bao cao su cần được đeo vào ngay khi dương vật cương cứng và trước khi tiếp xúc với cơ thể của đối tác. Đảm bảo bao cao su che phủ hoàn toàn dương vật cho đến khi kết thúc quan hệ.
Để giảm nguy cơ rách bao cao su, bạn nên sử dụng chất bôi trơn gốc nước hoặc gốc silicon. Tránh sử dụng chất bôi trơn gốc dầu như dầu khoáng, dầu em bé, hoặc lotion, vì chúng có thể làm hỏng bao cao su.
Sau khi xuất tinh, hãy rút dương vật ra khỏi âm đạo, hậu môn, hoặc miệng của đối tác trong khi vẫn giữ bao cao su tại gốc dương vật để tránh tinh dịch tràn ra ngoài.
Nếu bạn có quan hệ tình dục với người nhiễm HIV mà không thể sử dụng bao cao su hoặc đối tác của bạn không điều trị kháng virus đầy đủ, PrEP là biện pháp bảo vệ quan trọng. PrEP là lựa chọn phù hợp cho những người thường xuyên có quan hệ tình dục với nhiều đối tác khác nhau, đặc biệt là khi không sử dụng bao cao su đều đặn.
Những người sử dụng chung kim tiêm hoặc có hành vi tiêm chích ma túy có nguy cơ cao lây nhiễm HIV, do đó PrEP. PEP cần được bắt đầu trong vòng 72 giờ sau khi có nguy cơ phơi nhiễm với HIV. Càng bắt đầu sớm, hiệu quả ngăn ngừa nhiễm HIV càng cao.
PEP yêu cầu bạn uống thuốc kháng virus đều đặn trong 28 ngày liên tục. Việc tuân thủ phác đồ điều trị rất quan trọng để đảm bảo hiệu quả phòng ngừa. Nếu bạn vừa có quan hệ tình dục không sử dụng bao cao su hoặc bị rách bao cao su với một đối tác mà bạn không biết rõ tình trạng HIV, PEP có thể là lựa chọn để giảm nguy cơ nhiễm HIV.
Điều này có thể xảy ra khi bạn vô tình bị kim tiêm đâm hoặc có vết thương hở tiếp xúc với dịch tiết của người nhiễm HIV. Việc biết rõ tình trạng HIV của bản thân và đối tác là yếu tố quan trọng trong việc phòng ngừa lây nhiễm HIV.
Xét nghiệm HIV định kỳ giúp phát hiện sớm và điều trị kịp thời nếu bạn nhiễm HIV, đồng thời ngăn ngừa lây lan cho người khác. Nếu bạn chỉ có một đối tác tình dục duy nhất và cả hai đều đã xét nghiệm HIV âm tính, việc xét nghiệm lại có thể thực hiện mỗi năm một lần.
Nếu bạn có nhiều đối tác tình dục hoặc quan hệ với người có nguy cơ cao nhiễm HIV, bạn nên xét nghiệm HIV mỗi 3 đến 6 tháng. Cởi mở và trung thực về tình trạng sức khỏe với đối tác là cách tốt nhất để cả hai có thể bảo vệ nhau.
Trước khi có quan hệ tình dục, hãy thảo luận và chia sẻ kết quả xét nghiệm HIV của nhau. Điều này không chỉ giúp giảm lo lắng mà còn giúp bạn đưa ra quyết định an toàn hơn. Duy trì mối quan hệ một vợ một chồng với người mà bạn biết rõ tình trạng sức khỏe là biện pháp an toàn nhất để tránh lây nhiễm HIV.
Trong mối quan hệ một vợ một chồng, nếu cả hai đều đã xét nghiệm HIV âm tính và không có các yếu tố nguy cơ khác, nguy cơ lây nhiễm HIV là rất thấp. Việc chỉ có một đối tác tình dục giúp giảm đáng kể nguy cơ lây nhiễm HIV và các bệnh STDs khác.
Mối quan hệ một vợ một chồng thường đi kèm với sự tin tưởng và cam kết, giúp cả hai cảm thấy an toàn hơn về sức khỏe tình dục của mình. Nếu bạn không thể duy trì mối quan hệ một vợ một chồng, việc hạn chế số lượng đối tác tình dục cũng giúp giảm nguy cơ lây nhiễm HIV.
Mỗi lần quan hệ với một đối tác mới, nguy cơ lây nhiễm HIV tăng lên, đặc biệt nếu bạn không sử dụng biện pháp bảo vệ. Kim tiêm và các đồ dùng cá nhân như dao cạo, bàn chải đánh răng, nếu nhiễm máu của người nhiễm HIV, có thể là nguồn lây nhiễm virus này. Để bảo vệ bản thân, bạn nên tránh sử dụng chung những vật dụng này với người khác.
Nếu bạn phải tiêm chích thuốc (ví dụ như tiêm insulin), hãy chắc chắn rằng kim tiêm được tiệt trùng và không sử dụng chung với người khác. Tham gia các chương trình đổi kim tiêm, nơi cung cấp kim tiêm sạch và an toàn, là biện pháp giảm nguy cơ lây nhiễm HIV trong cộng đồng.
Các vật dụng cá nhân có thể tiếp xúc với máu, như dao cạo hoặc bàn chải đánh răng, không nên dùng chung với người khác để tránh nguy cơ lây nhiễm HIV. Ngoài việc sử dụng bao cao su, bạn có thể áp dụng các biện pháp tình dục an toàn khác để giảm nguy cơ lây nhiễm HIV.
Quan hệ tình dục không xâm nhập, như vuốt ve hoặc âu yếm, là các hình thức thân mật không bao gồm việc tiếp xúc giữa dịch tiết sinh dục và niêm mạc, do đó giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm HIV.
Quan hệ tình dục bằng miệng vẫn có thể gây lây nhiễm HIV nếu có vết thương hở trong miệng hoặc trên cơ quan sinh dục. Sử dụng màng chắn miệng (dental dam) hoặc bao cao su khi thực hiện quan hệ tình dục bằng miệng có thể giúp ngăn ngừa lây nhiễm HIV.
Nếu một trong hai người trong mối quan hệ đang nhiễm HIV, việc điều trị bằng thuốc kháng virus (ART) là cực kỳ quan trọng. ART không chỉ giúp kiểm soát virus và cải thiện sức khỏe của người nhiễm mà còn giảm nguy cơ lây truyền HIV sang đối tác đến mức tối thiểu.
Khi người nhiễm HIV tuân thủ điều trị ART đều đặn, tải lượng virus trong máu có thể giảm đến mức không phát hiện được bằng các xét nghiệm thông thường. Khi đó, khả năng lây truyền HIV qua quan hệ tình dục là rất thấp, gần như bằng không.
U=U (Không phát hiện = Không lây truyền) là nguyên tắc được công nhận rộng rãi, khẳng định rằng người nhiễm HIV có tải lượng virus không phát hiện sẽ không lây truyền HIV qua đường tình dục. Điều này tạo ra sự an toàn và tự tin cho các cặp đôi trong mối quan hệ mà một người nhiễm HIV.
ART giúp duy trì hệ miễn dịch mạnh mẽ, ngăn ngừa các bệnh nhiễm trùng cơ hội và kéo dài tuổi thọ cho người nhiễm HIV. ART là biện pháp quan trọng nhất để ngăn ngừa lây truyền HIV từ mẹ sang con và trong các mối quan hệ tình dục.
Giáo dục cộng đồng về HIV và các biện pháp phòng tránh là yếu tố then chốt trong việc ngăn chặn sự lây lan của virus. Hiểu biết đúng đắn về cách thức lây truyền HIV và các biện pháp bảo vệ sẽ giúp mọi người tự bảo vệ mình và người khác.
Cung cấp thông tin chính xác và đầy đủ về HIV và các biện pháp phòng tránh trong trường học và cộng đồng sẽ giúp nâng cao nhận thức, đặc biệt là đối với giới trẻ. Tư vấn và khuyến khích xét nghiệm HIV tự nguyện giúp phát hiện sớm và điều trị kịp thời, ngăn ngừa lây lan.
Kỳ thị và phân biệt đối xử với người nhiễm HIV chỉ làm tăng nguy cơ lây lan dịch bệnh. Cần thúc đẩy sự chấp nhận và hỗ trợ cho người nhiễm HIV, giúp họ có cơ hội tiếp cận điều trị và phòng tránh lây nhiễm cho người khác.
Cung cấp các dịch vụ y tế, tư vấn, và xét nghiệm HIV dễ dàng tiếp cận và không kỳ thị sẽ giúp nhiều người biết và bảo vệ sức khỏe của mình.
Hiểu rõ HIV lây qua đường tình dục như thế nào là bước đầu tiên và quan trọng nhất để phòng tránh và bảo vệ sức khỏe của bản thân cũng như cộng đồng. Việc thực hiện các biện pháp an toàn, chẳng hạn như sử dụng bao cao su và kiểm tra sức khỏe định kỳ, sẽ giúp giảm thiểu nguy cơ lây nhiễm HIV.
Bình Luận